Bên cạnh những giai điệu trữ tình mượt mà, ca từ trong những bài hát Trịnh công Sơn là những bài thơ thấm đẩm tình người, hay nói một cách văn vẻ là đầy tính nhân văn. Một tác giả đã sưu tập đầy đủ cho từng bài hát:
http://www.vanhoanghean.com.vn/thu-vien/vanhoc-nghethuat/792-van-ban-ca-tu-trinh-cong-son.html
14. Ca dao mẹ
Trịnh Công Sơn, <=1965(*)
1 - Mẹ ngồi ru con
Đong đưa võng buồn
Đong đưa võng buồn
Mẹ ngồi ru con
Mây qua đầu ghềnh
Lạy trời mưa tuôn
Lạy trời mưa tuôn
Cho đất sợi mềm
Hạt mầm vun lên
Mẹ ngồi ru con
Nước mắt nhọc nhằn
Xót xa đời mình.
2 - Mẹ ngồi ru con
Đong đưa võng buồn
Năm qua tuổi mòn
Mẹ nhìn quê hương
Nghe con mình buồn
Giọt lệ ăn năn
Giọt lệ ăn năn
Đưa con về trần
Tủi nhục chung thân
Một giòng sông trôi
Cuốn mãi về trời
Bấp bênh phận người.
Điệp khúc:
Mẹ ngồi ru con tiếng hát lênh đênh
Mẹ ngồi ru con ru mây vào hồn
Mẹ dạy cho con tiếng nói quê hương
Mẹ nhìn con đi phút giây bàng hoàng
3 - Mẹ ngồi ru con
Đong đưa võng buồn
Đong đưa phận mình
Mẹ ngồi ru con
Nghe đất gọi thầm
Trọn nợ lưu vong
Mẹ ngồi trăm năm
Như thân tượng buồn
Để lại quê hương
Tuổi còn bơ vơ
Thế giới hận thù
Chiến tranh ngục tù.
26 thg 8, 2010
Ca từ Trịnhcông Sơn
at
15:28
Labels: NhạcViệtNam/p2
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét